Người đồng nghiệp cống hiến thầm lặng

Lượt xem: 127

Tiếp xúc từ bên ngoài, ai cũng sẽ thấy được anh hiền lành, chăm chỉ, và chỉ cần để ý một chút bạn cũng sẽ nhận ra đây là người làm việc có tâm, một nhân viên hòa đồng, hay giúp đỡ người khác ngay cả những việc không phải là trách nhiệm của anh.

Anh hùng trong đời thường không nhất thiết chỉ là những người mà ai cũng phải biết đến, họ cũng có thể là những người lặng lẽ cống hiến sức mình để làm đẹp cho đời” là câu nói của ai đó mà tôi thấy khá đúng với anh khi nhìn lại đồng nghiệp của tôi – Anh Thảo IT.

Tiếp xúc từ bên ngoài, ai cũng sẽ thấy được anh hiền lành, chăm chỉ, và chỉ cần để ý một chút bạn cũng sẽ nhận ra đây là người làm việc có tâm, một nhân viên hòa đồng, hay giúp đỡ người khác ngay cả những việc không phải là trách nhiệm của anh.

Với tôi, anh không phải là một “soái ca” nhưng lại là người “cống hiến thầm lặng”, bởi không chỉ hoàn thành tốt công việc của mình, mà ai nhờ gì anh cũng sẵn sàng giúp đỡ, anh làm không phô trương mà trong lặng lẽ, từ những việc nhỏ cho tới những việc nặng nhọc, đã có lần những đồng nghiệp của tôi bắt gặp anh đang lơ lửng trên cao để mắc dây điện, bóng đèn trong khi đó đấy không phải công việc chính của anh.

Ai là nhân viên trong công ty, cũng sẽ biết văn phòng công ty ở Phổ Quang – nơi chúng ta đang làm việc được cho là có không gian lý tưởng, mới được hoàn thành. Để có nơi làm việc này là sự góp sức của rất nhiều người trong đó có anh Thảo, nếu bình thường sẽ không có gì đáng nói, nhưng ấn tượng ở anh ở tinh thần làm việc tận tụy, cố gắng hoàn thành công việc để kịp tiến độ, có hôm tới 12 giờ đêm mới thấy anh đóng cửa để ra về. Tôi nhìn thấy ở anh có tinh thần trách nhiệm khi làm việc, cũng từ đó tự nhủ mình cần có trách nhiệm hơn với công việc mà tôi đang làm.

Qua lời kể của những người đã được anh giúp đỡ, họ rất mến mộ người đồng nghiệp này bởi đức tính cần cù, chịu khó, khi được nhờ dù bận nhưng cũng cố gắng hoàn thành như lời hứa. Tôi nghĩ, anh làm những điều tốt đẹp này không phải để thỏa mãn nhu cầu vật chất hoặc danh vọng cho bản thân, mà những điều anh đã, đang và sẽ tiếp tục làm tôi gọi đó là “tình đồng nghiệp”, bởi sâu trong hành động của anh là sự tận tâm để đem đến cho người cần giúp nụ cười hay nói cách khác đó cũng chính là niềm vui của anh đã tự tạo cho mình.

Không đòi hỏi phải “trả công” cho mỗi lần giúp đỡ, những đóng góp của anh cũng không quá nổi bật để mọi người đều biết đến, nhưng tôi gọi đây là việc giúp đỡ âm thầm, là sự tận tâm và là tình đồng nghiệp để mang tới niềm vui cho mọi người. Khi đó, anh đã trở thành chất keo kết nối mọi người yêu thương nhau hơn.

Khi chúng ta đã có điều kiện vật chất tốt, vậy tại sao không tạo nên một nơi làm việc khiến tình đồng nghiệp được nuôi dưỡng từ những yêu thương, cử chỉ, quan tâm hàng ngày. Tôi chưa đủ trải nghiệm để khẳng định điều gì cả, nhưng tôi tin rằng dù cuộc sống có phức tạp thể nào, công việc có khó khăn ra sao, chỉ cần bạn có một chút hòa đồng, một chút quan tâm, và một chút yêu thương, san sẻ với đồng nghiệp xung quanh, bạn sẽ tạo được môi trường làm việc lý tưởng cho chính mình, có thêm nhiều bạn đồng nghiệp trong hành trình khám phá cuộc sống.

Đồng Nghiệp.